DÉJÀ VU- HIỆN TƯỢNG NÃO BỘ “NHÌN” ĐƯỢC DÙ MẮT KHÔNG
THẤY
Vào một ngày lành tháng tốt, ngày dột tháng mưa,
ngày thừa tháng thiếu nào đó, bạn đang đi trên
đường và bỗng dưng giật mình phát hiện ra những
cảnh vật này hình như mình đã gặp qua một lần rồi, dù con đường
này trước kia bạn chưa hề đi
qua lần nào.
Xin bạn đừng ngạc nhiên, bởi vì lúc đó bạn đã gặp hiện tượng
Dèjà vu, một hiện tượng mà hơn 70% con người trên thế giới đã từng trải nghiệm
nó. Thuật ngữ tiếng Pháp Déjà vu được dịch ra là “Đã từng nhìn thấy”; hiện tượng
này đã được nghiên cứu hơn 100 năm qua; nó chỉ là một cảm giác thoáng qua và
kéo dài không quá vài giây, thường gặp nhất ở những người có độ tuổi 15 đến 25.
Sự thật là bộ não con người có thể “nhìn” được sự vật
ngay cả khi người đó chẳng thấy, nó có khả năng tự sắp xếp, liên kết các sự kiện
và phân tích một cách lô-gic, từ đó tạo ra những hình ảnh, âm thanh, sự kiện có
khả năng xảy ra trong tương lai và ghi vào vùng trí nhớ. Một thời gian sau,
nếu ta không gặp hình ảnh đó ngoài đời thực thì nghĩa là bộ não
đã phân tích “sai”, nếu như ta gặp thì nghĩa là bộ não ta đã phân
tích “đúng”. Và khi ta có cảm giác như cảnh vật,khuôn mặt đó rất quen thuộc,
thì đó chính là kết quả “đúng” trong rất nhiều kết quả mà bộ não ta tự phân
tích logic được trước đó.

Déjà vu còn được tạo ra bởi một sự không đồng bộ, trì hoãn
trong quá trình xử lý thông tin của não. Bởi vì não trái chịu trách nhiệm cho
việc phân loại các thông tin, và quy trình này có những sự trì hoãn ở mức độ một
triệu million giây, sự trì hoãn này xảy ra trong quá trình xử lý và xảy ra một
lần nữa khi thông tin được chuyển qua não phải. Nếu sự trì hoãn này diễn ra lâu
hơn mức bình thường, bộ não có thể phân loại những thông tin mới này là những
ký ức (thông tin trong quá khứ). Quá trình này có thể giải thích cho một cảm
giác bất ngờ của sự thân thuộc.
Giải thích một cách đơn giản hơn, khi chúng ta rơi vào tình
trạng không tập trung, những thứ xung quanh chúng ta có thể đi vào tiềm thức của
chúng ta. Sau đó, khi chúng ta bắt đầu tập trung,chính những điều kiện của môi
trường dần được nhận thức rõ rệt. Chúng trở nên quen thuộc với chúng ta. Một ví
dụ là khi chúng ta bước vào ngôi nhà lần đầu tiên, lúc này bộ não đã vô thức xử
lý những thông tin về vị giác, thính giác, thị giác... Và khi ta bắt đầu tĩnh
tâm và chú ý đến căn phòng, chúng ta cảm thấy như đã từng ở đây.
Ngoài ra, những người bị động kinh thùy thái dương trung
gian cũng liên tục gặp Déjà vu khi bắt đầu lên cơn co giật. Ở trường hợp này,
đây là kết quả của một sự sai lệch thần kinh, cụ thể là khi nơtron trong não bộ
truyền tín hiệu một cách ngẫu nhiên, khiến cho con người cảm thấy một sự quen
thuộc ảo.